Hãy Cầu Xin Tôi Đi không phải là một lời năn nỉ dễ thương như người ta vẫn hay dùng để trêu nhau, mà là chiếc móc nhỏ treo lơ lửng trên đầu một mối quan hệ, nơi ai cũng sợ mình là kẻ cần người kia hơn. Đêm đó tôi về muộn, thành phố ướt như vừa khóc xong, và câu chữ ấy bỗng biến thành tấm vé kéo tôi rời khỏi thói quen cũ. Đây là một truyện ngắn dành cho những ai từng đứng trước ngưỡng cửa, muốn quay lại ôm lấy điều quen thuộc nhưng lại nghe tim mình bảo: đừng.
Hãy Cầu Xin Tôi Đi và tờ giấy gấp trong căn bếp
Tôi tìm thấy mảnh giấy đặt ngay cạnh hũ đường, chữ viết quen đến mức chỉ nhìn nét móc là tôi biết, và ở dòng đầu tiên anh ghi đúng bốn chữ Hãy Cầu Xin Tôi Đi như thể đó là luật chơi mới. Mùi gừng trong ấm nước còn ấm, nhưng căn bếp bỗng lạnh đi rất nhanh, bởi tôi hiểu anh đang chờ tôi làm điều mà trước đây tôi vẫn hay làm: nói xin lỗi trước cả khi biết mình sai ở đâu.
Căn phòng nhỏ và thói quen bị gõ vỡ

Tôi đã từng tưởng sự im lặng của anh chỉ là mệt mỏi, cho đến khi nó trở thành chiếc khóa kéo miệng tôi lại, khiến mọi câu hỏi đều kẹt giữa cổ họng, và lá thư này chỉ đẩy chiếc khóa ấy sâu hơn. Nếu tôi quỳ xuống và thốt ra Hãy Cầu Xin Tôi Đi, có lẽ anh sẽ mỉm cười, rồi đặt tay lên tóc tôi như ban phát một ân huệ, và ngày mai chúng tôi sẽ lại ăn sáng như chưa từng có vết nứt.
Nhưng mối quan hệ không phải cái áo có thể ủi phẳng là xong, bởi dưới lớp vải đẹp luôn có đường chỉ sờn mà người ta cố lờ đi. Tôi đứng giữa căn phòng nhỏ, nhìn chiếc ghế anh hay ngồi và chiếc cốc có vết sứt anh vẫn giữ, rồi nghe tiếng mình rõ ràng đến lạ khi đọc lại Hãy Cầu Xin Tôi Đi như một câu chú, vừa ràng buộc vừa thử thách.
Quán cà phê không nhạc và phép thử quyền lực
Sáng hôm sau anh hẹn ở quán quen, nơi chủ quán thích tắt nhạc để khách nghe tiếng thìa chạm vào ly, nghe tiếng mưa táp lên mái hiên, nghe cả nhịp tim mình đổi khác. Anh ngồi ở góc trong, áo khoác sẫm màu, ánh mắt như đã chuẩn bị sẵn một kết luận, và khi tôi vừa ngồi xuống anh nói rất nhẹ: “Chuyện này chỉ cần em nói Hãy Cầu Xin Tôi Đi là xong.”
Cuộc đối thoại như một ván cờ

Tôi nhìn những giọt nước đọng trên thành ly trượt xuống đều đặn, giống cách anh trượt qua cảm xúc của tôi mỗi lần tôi muốn nói thật, rồi thay vào đó anh đưa ra một yêu cầu gọn ghẽ, dễ thực hiện. Anh bảo anh cần sự chắc chắn, cần tôi chứng minh tôi sẽ không rời đi, còn tôi thì thấy nó giống một chiếc dây thừng, càng kéo càng chặt, và ở đầu dây là câu Hãy Cầu Xin Tôi Đi được anh buộc thành nút.
Tôi nói nếu anh cần tôi ở lại, anh có thể nói bằng một câu bình thường, không cần biến tình yêu thành bài kiểm tra chịu nhục, nhưng anh chỉ nhún vai, như thể tôi đang làm quá lên một trò đùa. Mắt anh không hề giận, chỉ có sự lạnh lẽo của người tin rằng mình đang nắm quyền, và tôi hiểu ra điều anh muốn không phải lời xin lỗi, mà là khoảnh khắc tôi tự đánh mất mình khi nói Hãy Cầu Xin Tôi Đi trước mặt anh.
Sân thượng có gió và nỗi sợ mang áo kiêu ngạo
Chiều xuống, anh rủ tôi lên sân thượng chung cư, nơi gió thổi mạnh đến mức những dây phơi kêu lạch cạch, và bầu trời xám giống hệt tâm trạng tôi. Anh đứng sát lan can, nhìn ra xa như thể ở đó có câu trả lời, rồi quay lại nói chuyện bằng giọng dịu hơn, bảo rằng anh chỉ sợ, sợ tôi bỏ đi, sợ mình thành kẻ bị bỏ lại, và vì thế anh cần tôi thốt lên Hãy Cầu Xin Tôi Đi để anh yên tâm.
Khi im lặng trở thành câu trả lời

Tôi thấy thương anh một chút, bởi nỗi sợ đôi khi mặc áo kiêu ngạo để che đi phần yếu mềm, nhưng sự thương ấy không đủ để biến tôi thành người chịu đựng mãi. Tôi kể về những lần tôi đã nhịn, đã dỗ, đã tự trách, đã sửa mình cho vừa khuôn, và càng kể tôi càng nhận ra mình đang nói về một phiên bản cũ, người từng ngậm ngùi nói Hãy Cầu Xin Tôi Đi trong đầu hàng trăm lần.
Anh im lặng, và sự im lặng ấy không phải là lắng nghe, mà là cân đo xem tôi có còn chịu chơi theo luật của anh nữa không. Trong khoảnh khắc gió mạnh đến mức làm cay mắt, tôi nghĩ đến mẹ, đến những buổi tối mẹ vá áo mà không đòi ai cúi đầu cảm ơn, rồi quyết định tôi sẽ không dùng Hãy Cầu Xin Tôi Đi để mua lấy một chút yên bình tạm bợ.
Chuyến xe sáng sớm và một lối ra cho lòng
Đêm đó tôi về nhà, mở tủ, xếp quần áo vào balo bằng động tác chậm rãi như sợ làm ồn, vì tôi hiểu nếu hấp tấp tôi sẽ lại mềm lòng. Anh nhắn một tin dài, kể về kỷ niệm, về những ngày tôi từng nấu canh cho anh, rồi kết lại bằng câu quen thuộc Hãy Cầu Xin Tôi Đi, như thể chỉ cần tôi trả lời đúng đáp án thì tất cả sẽ trở lại.
Lời cầu xin cuối cùng dành cho chính mình
Tôi không trả lời ngay, tôi chỉ nhìn qua cửa sổ nơi trời bắt đầu sáng nhạt, và thấy những người đi làm sớm đang dắt xe, ai cũng có một nơi để đến, một nhịp sống để bám vào. Tôi bỗng muốn tự xin mình một điều, xin mình đừng quay lại với những vết thương quen, xin mình đủ can đảm để bước ra khỏi căn phòng có mùi gừng và mùi tiếc nuối, và nếu phải nói Hãy Cầu Xin Tôi Đi thì tôi sẽ nói với chính tôi cùng với Shop Vape.
Khi chuyến xe lăn bánh, thành phố lùi lại phía sau như một trang sách khép vội, tôi thấy lòng mình nhẹ hơn dù mắt vẫn nóng, bởi chia tay không làm người ta mạnh ngay lập tức, nó chỉ mở một khoảng trống để người ta học cách đứng thẳng. Tôi nhớ lại gió trên sân thượng, nhớ tiếng thìa chạm vào ly, rồi mỉm cười rất khẽ, như thể cuối cùng tôi đã đi qua điều khó nhất mà không cần nói Hãy Cầu Xin Tôi Đi với bất kỳ ai nữa.
